Vừa nghĩ về nước Mỹ vừa mở cửa sổ

Sáng thứ Bảy

Hoạt động giải trí sáng nay là mở tung cửa sổ, lâu lắm rồi mới có hoạt động mở cửa sổ ở quy mô lớn thế này. Băn khoăn giữa việc đọc nốt truyện xếch và sy nghĩ về nước Mỹ. Kết quả: sy ngĩ về nước Mỹ thắng nốc ao!

Nước Mỹ thì có gì? Thực tình tôi cũng không biết, nói cho vần vậy thôi, vần và còn  vô hại, còn cái gì vĩ đại mà vô hại khi suy nghĩ hơn nước Mỹ??? Mà nếu có thì chắc là chuyện tán gẫu, ví dụ như vụ kết Ví dụ như vụ kết hôn, ầy ầy, không phải là yêu đương nữa nhé, mà ở một level tinh vi phức tạp hơn là kết hôn cơ!) Câu hỏi kinh điển vô hại là “Nên kết hôn vì tiền hay vì tình yêu”, giả sử ta có một ưu tiên xa xỉ là lựa chọn (đối tượng chắc chắn đã chọn ta, vì một sự ngu xuẩn nào đó!). Điều kiện 2: phương án KHÔNG kết hôn out of question.

Hôm trước thấy trên ti vi Lê Hoàng đối thoại với Lê Khánh về vụ này, nói chung là vòng vèo tùm lum lắm.  Nghe xong tôi rút ra đại ý là tốt nhất nên yêu người giàu xong cưới luôn để đỡ phải chọn. Còn nếu không thì cứ tùy nghi di tản thôi, hên xui, tung đồng xu. Xét cho cùng không thể có mặt hàng nào quá tốt so với mặt bằng thị trường, tất cả chỉ sàn sàn và nhận thức của ta rốt cuộc chỉ là sản phẩm của truyền thông. Tôi thấy nhiều người, đặc biệt trên các diễn đàn hôn nhân gia đình mà tôi vẫn miệt mài theo dõi hòng giải trí, khi khuyên một cô gái trẻ đang băn khoăn rất lãng mạn như thế đều đầy tâm huyết mà nói rằng tiền bạc là vật ngoài thân, rồi sẽ hết, vật chất thì kiểu gì cũng chẳng bền. Thiệt tình! Tôi đồ rằng cái lập luận này được sinh ra từ những người không giàu lắm. Ngoài ra, ái tình chẳng phải cũng như thế xao? Dưới ánh mặt trời tất cả đều bình đẳng. Mà theo như tôi quan sát thì tỉ lệ trượt giá của tiền tuy có cao nhưng một số loại vật chất vẫn luôn giữ giá. Tình yêu thì không như vậy. Có thể cạn kiệt bất thình lình và ai mà dám chắc kẻ bị khánh tình (khánh kiệt tình cảm!) tiếp theo lại không phải chính ta???

Nghe nói tình yêu chỉ kéo dài ba năm, còn vàng thì hàng chục năm nay vẫn tăng giá đều theo tháng =))

Nên nếu bảo hãy kết hôn vì tình vì vật chất chỉ là phù du thì lập luận hoàn toàn thiếu logic, rất vớ vẩn và sai lầm. Nó sẽ dẫn đến lập luận “tình ái cũng là phù du suy ra đừng nên kết hôn vì tình ái”.  Thật nguy hại cho sự ổn định của xã hội :) ).

Vậy vì sao người ta lại lấy nhau, người bình thường ấy?

Truyền thống. Hẳn rồi. Truyền thông. Dĩ nhiên. Ờ ờ, gì nữa… Cô đơn, chắc thế. Thường là giữa cuộc khủng hoảng mid 20. Hoặc một cuộc khủng hoảng nào đó. Có nghĩa là nếu bạn là một cô gái tầm giữa giữa 25, bạn cô đơn, bạn hơi thích một người hoặc ai đó đang thích bạn mà bạn không ghét, bạn đang khủng hoảng đủ thứ vấn đề cá nhân, thì 99% bạn sẽ lấy người đó. Ít nhất thì kết hôn cũng là 1 sự kiện vĩ đại thổi bay đầu óc bạn trong một thời gian, bất kể sau này nó có ra sao.

Tôi thích ý tưởng này nhất. Nỗi cô đơn có thể giải thích cho nhiều điều.

PS: Về nước Mỹ, không có gì về nước Mỹ.

Nhảm như thường lệ ^^

Nói chung là nhiều việc, nhưng nhu cầu giải trí cao quá không ngừng được. Trước hết là phải lảm nhảm tí đã. Tình hình cuộc sống dạo này rất rối ren, Valentine đang đến gần, bầu không khí căng thẳng hồi hộp, sách mới ra dồn dập, Whitney Houston thì qua đời, Tommy Jordan bắn thủng laptop của con (pằng pằng pằng pằng, quá ấn tượng!), tôi thì bật nước rồi mà vẫn chưa muốn đi tắm. Chuyện gì cũng khiến tôi muốn nói cả, thế có khổ không??

Thôi nói chuyện hẹn hò đi, những chuyện còn lại chẳng có gì lãng mạn. Phải thú nhận là tôi rất rất thích nghe người khác kể chuyện họ hẹn hò [Sorry, tôi chỉ thích các trải nghiệm gián tiếp :P ]. Có điều là khi người khác hẹn hò, nếu mọi chuyện tốt đẹp người ta lại bận tận hưởng và chẳng mấy khi có thời giờ kể ra, nên tôi chỉ có một bộ sưu tập chuyện kể về các cuộc hẹn hò chả đi tới đâu. Chẳng ai “that into” ai. Tôi cảm thấy mình ngày càng chệch khỏi thời đại vì physical contact không còn là chỉ dấu của việc ai đó có thích ai đó thật không nữa. Trước đây mọi thứ rất đơn giản, yêu thì mới hôn, đặc biệt ở phía cô gái. Nhưng giờ hai chuyện đó tách bạch, với cả hai phía. Ví dụ như hôn thì có tác dụng tốt cho thần kinh cả hai giới, nghe nói với giới nữ còn giúp giảm mụn, làm đẹp da, nên cứ hôn hít vậy thôi, ít ra cũng có lợi cho sức khỏe ?! Thế thì dựa vào cái gì để nhận biết sự tiến triển của mối quan hệ nào? Thật loạn xạ phải không?

Lại còn cái trò “không ràng buộc”. Tôi phát ốm với bất cứ đôi nào mới hẹn hò chút xíu đã phải giao hẹn “không ràng buộc”. Thiệt tình. Nghe thì có vẻ cun cun nhưng mà với tôi đấy chỉ là biểu hiện của sự sợ trách nhiệm đến bệnh hoạn. Theo như tôi được biết thì tất cả các cặp thỏa thuận “không ràng buộc” đều kết thúc mỗi người một nơi, thậm chí còn chả đến được hôn nhân để mà ly hôn.

Đến đây thì lòi ra tôi là một con mẹ cổ hủ bệnh hoạn theo một hướng khác vì vẫn không thể thoát khỏi ý tưởng về hôn nhân như một kiểu happy ending – chú thích thêm: đó thực sự là ENDING!! :) ) Nhưng thôi, làm ơn hãy tạm bỏ qua điểm này và đánh trống lảng sang chuyện khác là tôi thấy sao giờ nhiều người muốn cun thế? Có phải cun cun có nghĩa là sẽ vui vui không? Tôi nghĩ người ta chỉ nên tỏ ra cun trong tuổi thiếu niên thôi. Còn đến một lúc nào đó thì cái sự uôm uôm mới thực sự đem lại cái gì đó thực sự có giá trị, nhất là trong tình cảm. Cun làm cái quái gì? Thích ai thì cứ bảo thích người đó, thích ràng buộc ai thì cứ bảo là thích ràng buộc với người đó, không thích ai thì đừng hôn (và ngủ) với người đó, đại loại thế. Dziu ô kê dziu sit, dziu no ô kê dziu gâu. Ôi tôi nhớ cái cách mà thế giới cũ diễn ra!!

Cũng may mà tôi đã kịp hẹn hò và thậm chí kết hôn trong thế giới cũ, theo kiểu thế giới cũ nên ngay cả khi có gặp bi kịch thì tôi cũng có thể yên tâm là mình sẽ không phải gánh chịu một bi kịch kiểu mới vô phương tham khảo nào cả. Nhưng dù sao ở thời nào tôi vẫn nghĩ hẹn hò là một trải nghiệm hay, đặc biệt khi ta còn trẻ và đằng nào cũng chả làm gì có ích với thời gian rảnh của mình :) ) Nên làm ơn hãy hẹn hò và kể chuyện đi, càng kịch tính càng tốt :) )

PS: Trong khi ấy, để phản đối quan điểm cổ hủ của LN, một ông đáng kính nói

8/2//2012

Xong rồi. Hôm nay mẹ SA xong. Trộm vía con phát triển bình thường, nặng 66g, độ mờ da gáy 1.1mm, xương đùi 9.8mm, đầu mông 59mm. Con ngoan ghê, âm thầm tập trung vào việc của mình, không hề nhặng xị :P I really appreciate that.

Nếu đúng như bác sĩ dự sinh là 15/8/2012 cộng trừ 5 ngày, con sẽ thuộc cung Sư Tử, mạnh mẽ và kiêu hãnh, hí hí. Hy vọng sự thất thường của mẹ sẽ không ảnh hưởng gì đến con :-)

Vì chiều nay mẹ đã rất vui, rồi nhanh chóng cảm thấy thất vọng khủng khiếp. Vì những việc không liên quan đến con, con yêu. Hoàn toàn là tại mẹ cả.

Dear Baby

Mai đi SA tuần 12, tự dưng hồi hộp quá, như kiểu ngày xưa sắp thi học kỳ vậy. Trộm vía đến nay em bé rất ngoan, không củ hành lơ ma ma tí nào. Lơ ma ma còn lo là hay lơ ma ma tưởng tượng ra con…. Nhưng thôi, mai mọi bí ẩn sẽ được giải đáp vào ngày mai.

Con giờ phút này vẫn còn là tưởng tượng thân yêu

Nghĩ đi nghĩ lại lơ ma ma thấy thật là có lỗi, vì con thì ngoan ngoãn ko củ hành lơ ma ma mấy tháng nữa lơ ma ma lại đi dắt con vào một thế giới ngập phân của cả bọn chính quyền lẫn lũ nghệ sĩ tưởng mình là thánh chỉ vì chửi chính quyền. Thôi chắc lơ ma ma sẽ cố tạo ra ít môi trường nhân tạo trong lành cho con trong những năm đầu đời, sau này thì mong con khổ luyện thành siêu Xayda vậy.

Lơ mama thì rất hay tưởng tượng xa xôi, chứ lơ papa thì chỉ mong con đang nặng đủ số gram và khỏe mạnh bơi lội ở trỏng. Ừ thôi giờ lơ mama cũng chỉ mong vậy thôi, lơ mama tỉnh lại rồi. Mong con khỏe mạn lớn đều và tiếp tục ngoan, hehe

Rốt cuộc vẫn là hồi hộp quá :-ss

3/2/12

Những ngày này thật kỳ cục. Tôi đã dành nhiều thời gian hơn cần thiết để cố miêu tả cảm giác này, nhưng không được. Chỉ là rất kỳ cục.
Tôi không rõ mình đang cảm thấy thế nào hoặc đang nghĩ điều gì. Cảm xúc của tôi lên xuống với một nhịp độ làm chính tôi hụt hơi. Đành rằng tôi vẫn như vậy, nhưng những ngày này, vì lý do nào đó – mang bầu, có thể, lý do này khoa học nhất, mặc dù chưa kiểm chứng – mức độ trở nên khó chịu hơn. Và lần đầu tiên sau nhiều năm tôi lại phải vật lộn để giữ mình thăng bằng, để không cư xử kiểu dị hợm vị thành niên và có trách nhiệm với bản thân và vân vân và vân vân.
Mặc dù lắm lúc tôi chỉ muốn dẹp mẹ nó hết đi : ))

Sao cứ như chưa bao giờ tôi đạt đến độ ổn định cần thiết để sống như một người trường thành với common sense nhỉ? Như thể tôi vẫn mắc kẹt trong tuổi thiếu niên nặn mụn trứng cá khủng hoảng và mơ mộng toàn chuyện không đâu dù thực tế đã thay đổi nghìn lần nghìn lần nghìn lần. Mệt quá… ĐI ngủ………..