Something about relationships

Hi hi, tôi đã xem xong và chỉ có thể kết luận một điều là các mối quan hệ khởi đầu như vậy thường sẽ kết thúc như vậy, và đa số các mối quan hệ đều khởi đầu như vậy nên đa số đều kết thúc như vậy. Đây có thể là mô hình phổ biến nhất. Điều đó không có nghĩa nó có thể đem áp dụng cho *mọi* trường hợp.

Phần còn lại của thị trường là những mối quan hệ *không* khởi đầu như vậy. Những mối quan hệ không có giai đoạn The Chase nào hết. Hoặc thậm chí không luôn cả The honey moon. Khi ấy diễn tiến và kết cục tha hồ phong phú. Trong đó hẳn là có chỗ cho kết cục happily ever after. Một thứ không tồn tại sẽ không bao giờ đắt hàng. Một thứ đắt hàng đến vậy (cứ xem doanh thu của sách truyện phim ảnh blah có happily ever after thì biết) thì chắc hẳn phải có 2 điều kiện: 1- Cực Hiếm. 2- Tồn tại.

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn nếu nhìn theo cách này: Nếu ta tan vỡ, OK, chẳng cần thống kê xã hội học cũng biết ta không hề cô đơn. Hẳn trong chính cái lúc ta bị đá đít bởi (hoặc đá đít) người tình mình, trên khắp thế giới này hẳn cũng có hàng triệu người khác đang cùng thực hiện hành vi như vậy. Thuộc về số đông chẳng phải cũng là một niềm an ủi hay sao? No one dies alone. And you are not the only who breaks up that day. That’s it.

Còn nếu không, thì hiển nhiên ta đã thuộc cái phần hiếm hoi không bị mối quan hệ của mình giết chết, hoặc làm cho phát điên. Ta có một bạn đời, hạnh phúc như chim én. Làm số ít thì có thú vui của số ít. Tôi nghĩ, và hy vọng, mình sẽ thuộc về số ít này, với toàn bộ sự mơ mộng còn sót lại :) )c

Còn option thứ ba, relationship is not a big deal anymore :) ). Dành cho những người hẳn đã có đủ trí tuệ và trải nghiệm để thôi xoắn vì tình. Theo tôi suy đoán thì số này hẳn rất ít và chắc chắn không có tôi. Email của tôi sẽ là xoắn _vì_ tình@ xoắntít.vn đến cuối đời.

Bộ phim ngắn này dựa trên ý tưởng như thế NÀY, dành cho những ai gặp khó khăn trong việc bỏ ra 15 phút xem phim.

Trước mắt tôi là cả một CUỘC HÔN NHÂN. Tuy nhiên, tôi đã đọc Committed, và Changing Places, có lẽ sẽ không gì còn làm tôi ngạc nhiên được nữa :D

À có thể có, điều đã đang và sẽ làm tôi ngạc nhiên vẫn là số người nghĩ rằng hạnh phúc là miễn phí. Tôi không nghĩ có bất cứ gì miễn phí, đặc  biệt trong thời buổi bão giá điên đảo này, hihi.

keep being classified, like it or not

Polls consistently show that we think those who disagree with us politically are simply bad people, on a personal level.

Câu này là để nói về sự bất đồng giữa những người Dân chủ và những người Cộng hòa Mỹ, tuy nhiên dù sao thì hai kiểu người ấy vẫn thuộc một phe. Họ chưa bao  giờ thực sự biết về sự chia rẽ chừng nào chưa sống ở những nơi người ta phải phân những người đối lập về quan điểm chính trị thành “orthodox” – chính thống và “dissident” – bất đồng chính kiến để chỉ những người chính kiến khác nhau.

Nhưng cho dù rất đồng ý với cái website Mỹ đó ở điểm “ta coi người bất đồng chính kiến với ta là người xấu” đó, tôi vẫn không tin là người Mỹ biết gì nhiều về sự bất đồng chính kiến, vì xét cho cùng họ không hề bất đồng, và cái họ tưởng là khác nhau ấy chẳng qua là… tiểu tiết. Họ chưa bao giờ biết gì về sự chia rẽ chừng nào chưa sống ở những nơi người ta phải phân những người đối lập thành “chính thống” (aka ủng hộ nhà nước/thể chế/chính phủ hiện tại) và “bất đồng chính kiến” (aka phe dân chủ/ muốn xóa bỏ thể chế:D), những người sẵn sàng cuốc vào mặt nhau bất cứ khi nào có thể và coi nhau không ra một cái giè. Điều tệ hại là, cho dù đâu đó vẫn có những tuyên bố hùng hồn kiểu “bám theo lề là việc của cừu chứ hem phải việc của con người tự do”, nhưng một khi đã sống ở đây và đã chẳng may dây với tầng lớp (tự cho mình là?) tinh hoa của xã hội thì bạn phải chọn một trong hai, vì a)nếu không chọn cái nào thì sẽ bị kết tội là không có trách nhiệm, là đi giữa đường, mà đi giữa đường thì sẽ bị ô tô đâm chết! b)nếu descriptive, phe nào tốt lúc nào thì ủng hộ lúc đó thì sẽ bị kết tội là tráo trở, sẽ bị ném đá đến chết. Nói một cách đơn giản, có một suy luận đơn giản như sau: ghét phe A tức là thuộc về phe B, hem nói nhiều, cứ ô tô ma tích mà làm. Trong đa số trường hợp, bất cứ ai còn chút trí khôn đều nhận thấy mình chẳng ưa gì cả hai phe, tuy nhiên, kịch bản luôn sẽ như sau:

A (4/19/2011 10:46:03 PM): hiện giờ tôi cũng đang chính thống

A (4/19/2011 10:46:15 PM): không phải chính thống có gì quá tốt đẹp

B (4/19/2011 10:46:22 PM): mà vì bọn bất đồng quá củ chuối

B (4/19/2011 10:46:40 PM): ừa bất đồng củ chuối

B (4/19/2011 10:46:55 PM): vấn đề là tôi ko ưa bọn bất đồng

B (4/19/2011 10:47:02 PM): nhưng nếu tôi ko ưa nhà nước

B (4/19/2011 10:47:08 PM): tôi sẽ bị xếp vào loại bất đồng

B (4/19/2011 10:47:15 PM): dù có vùng vẫy phản đối

A (4/19/2011 10:47:43 PM): cô là trí thức mà

A (4/19/2011 10:48:00 PM): 2 phe đều muốn lôi kéo cô

A (4/19/2011 10:48:08 PM): còn cô sẽ ghét cả 2

A (4/19/2011 10:48:27 PM): đấy là câu chuyện quen thuộc

B (4/19/2011 10:50:23 PM): ừa

B (4/19/2011 10:51:27 PM): sau đó tôi sống ở đây sẽ bị cộng sản xua đuổi

B (4/19/2011 10:51:27 PM): sống ở ngoài sẽ bị quốc gia xua đuổi

B (4/19/2011 10:51:27 PM): cuối cùng chết già ở xó campuchia và nhận tôi là người gốc Hoa

B (4/19/2011 10:51:27 PM): cũng là một chuyện quen thuộc

Lại bảo “đừng đồng nhất khái niệm nhà nước/thể chế và Tổ Quốc” đi. Câu đó và cả cái câu “bám theo lề là việc của cừu” sẽ trở nên hơi *quá* vui nếu ta chính là cái người phải chết già ở xó Campuchia và nhận mình là người gốc Hoa :]]

Hoặc cách đơn giản hơn để thoát khỏi toàn bộ chuyện này là trì hoãn lựa chọn và trước mắt đôn dây uýt “tinh hoa”.

Sau này, khi mâu thuẫn đã lên tới đỉnh điểm và không thể procrastinate được nữa thì… tính sau.

thật là tetuavichinhtri@cuctetua.hihi

Này thì mặc kệ deadline!

Tôi đang phải chạy theo một số deadline cuống cuồng, nhưng mà quả thực là cả ngày đã chán nhũn cả người và toan đập đầu vào tường mấy lần rồi nên thôi, tôi sẽ nhớ lại một vài trải nghiệm thích thú cho lên mood.

Chẳng hạn như việc nhìn thấy Changing Place được xuất bản. Hí hí hí. Tuy bìa hơi bị … nhạt nhẽo, nhưng hãy tưởng tượng ta là người đã ì ạch dịch nó trong vòng 6 tháng (chậm như vậy là do vừa dịch vừa cười oằn oặt, và soát lỗi mất tiêu 2 tháng) và chờ đợi hơn 1 năm, thì hẳn chỉ cần sự xuất hiện của nó bằng xương bằng thịt, ừm, tôi hơi quá khích rồi, bằng giấy I mean, cũng đã là quá đủ :) ) Đó không phải cuốn sách đầu tiên tôi dịch, nhưng là cuốn đầu tiên có tác giả là một nhà văn… danh giá, theo cái kiểu chắn sẽ được nhắc đến sau khi chết. Trong số mấy người Anh đương đại danh giá mà tôi biết – Doris Lessing, Ian McEwan, David Lodge, Martin Amis – thật lòng tôi chỉ có thể tiêu hóa truyện của David Lodge. Những người còn lại bored me to death :-( Doris Lessing thì chắc chắn tôi sẽ chỉ đọc vì bổn phận [tôi chưa đọc xong nổi Golden Notebook, vì nó là một câu chuyện dài-bất-tận, và cứ phụ nữ OẶT CẢ RA, y như cái bà Ở-Rừng Atwood!] Ian McEwan, big man, tôi biết, nhưng có cái kiểu unbearable thường thấy ở các tác giả Booker. Bãi biển Chesil thì kind of sốt ruột (I didn’t finish that book, either), Chuộc tội thì, OK, tôi chỉ nhớ “Find you Love you Marry you and live without shame”, còn lại bình thường :P Còn Martin Amis là nỗi sợ ám ảnh của tôi. Pregnant widow CHẢ-HIỂU-MỘT-CÁI-GIÈ suốt 20 trang đầu (which makes me give up và chờ đến lúc tỉnh táo hơn sẽ bắt đầu lại, nhưng hình như suốt gần 1 năm qua chưa lúc nào tôi  thấy mình đủ tỉnh táo đến-mức-đó). Tóm lại, tôi chỉ muốn nhấn mạnh rằng David Lodge là người hùng – tuy già nua và còn xa mới đẹp bằng bạn trai tôi – nhưng đã giữ tôi khỏi BỎ CHẠY khỏi nền văn học *cao cấp* Anh đương đại.

Changing Place cực kỳ thú vị. Tôi sẽ bỏ qua các chi tiết khách quan văn chương [đằng nào cũng phải viết cái gì đó *nghiêm túc*, ở một chỗ khác cho nó, haiza] và chỉ nói về sự thích thú mang tính tình cảm đối với cuốn sách. Tôi  thích từng đoạn đối thoại một, đặc biệt là giữa Désirée và Morris. Khi D esirée đòi ly dị, họ đối thoại như sau:

“Anh đã làm gì nên tội cơ chứ?” ông hỏi hoa mỹ, choàng tay ôm cô.

“Anh ăn thịt em.”

“Anh tưởng em thích thế!” [This definitely makes me laugh my head off]

“Ý em không phải vậy, tin đi cái đồ đầu óc bậy bạ ạ, ý em là về mặt tâm lý. Làm vợ anh giống như bị một con trăn từ từ nuốt chửng vậy. Em chỉ là một con vật mới được tiêu hóa một nửa kẹt trong cái tôi to phình của anh thôi. Em muốn thoát ra. Em muốn tự do. Em muốn lại được là một con người.”

Tôi thích Morris Zapp, vì một mối đồng cảm sâu sắc hoàn toàn mang tính cá nhân liên quan tới việc “đi một ngày đàng chỉ tổ thiệt thân”, thích cái cảm nhận về hạnh phúc kiểu “Nhu cầu rất đơn giản: một khí hậu ấm áp, một thư viện tốt, vô số cặp mông mời gọi quanh mình và đủ tiền mua xì gà, rượu cồn và duy trì một căn nhà hiện đại cùng hai xe hơi. Ba thứ đầu, có thể nói, là các tài nguyên thiên nhiên của Euphoria, còn cái thứ tư, tiền, ông cũng đã có được sau vài năm nỗ lực vất vả. Ông không thấy việc đi du lịch có thể cải thiện đời mình theo bất cứ cách nào, tất nhiên việc lê lết vòng quanh châu Âu cùng Désirée và bọn trẻ lại càng không” :) ) Nhu cầu của tôi còn đơn giản hơn (một món quà của tạo hóa đền bù cho tài năng bị khuyết thiếu), nên nói chung hiện tại tôi đã hoàn toàn hài lòng với cuộc sống, chừng nào còn mặc kệ được các kiểu deadline :) )

Đó cũng là một câu chuyện kịch tính đến phút chót trong đó các nhân vật cả chính lẫn phụ đều thú vị điên lên, còn tác giả thì rào đón rất kỹ từ đầu để chuồn khỏi mớ bòng bong chính mình tạo ra một cách hợp lý. Mê!

Về việc dịch cuốn này, tôi biết là tôi đã làm hết những gì có thể, còn sai sót gì thì đều là bị vậy thôi chứ hem muốn. Chân thành cảm ơn những người đã trực tiếp giúp tôi hoàn thành cuốn sách. Cám ơn cô Hạnh Quyên đã cung cấp một số từ trong tiếng Sao Hỏa, chẳng hạn như Kịch phi lý và HỆ HÌNH (Paradism!), cô Tạ Hương vì đã luôn ở đó khi tôi buzz để hỏi và dành thời gian lảm nhảm cùng tôi trong suốt những đêm dài kì cạch, đặc biệt là trong cái đoạn quay cuồng truy đuổi lố bịch trên thang máy paternoster, và vì đã nghĩ ra từ “huyền thoại mùa màng”. Cám ơn TBT của chúng tôi, người chắc chắn không biết đến blog này, vì những sửa chữa quý giá của anh, nhất là ở những chỗ tôi ngớ ngẩn nhất như Picadilly Circus và cả ở những chỗ mà chắc chắn tôi không nghĩ ra như O’ pear và O’ shea. Tôi thực sự luôn gặp khó khăn khi nói chuyện với anh, do luôn luôn chỉ nghe thấy từ cuối [hoàn toàn hiểu cảm giác của Philip Swallow khi nghe Gordon Masters nói :) ) - đề nghị mọi người đọc sách để biết thêm về các nhân vật này!], nhưng his job in written form is so great. Big thanks!

Và giờ, here comes the cover:Changing Place _ Davidlodge

Thật là đtcn =))

Nguồn cơn của toàn bộ chuyện này là bài viết này:

http://www.cracked.com/article_16735_6-national-anthems-that-will-make-you-tremble-with-fear_p2.html

Đó là 1 bài viết nhảm nhí mà có thể người viết chỉ đang viết về 6 quốc ca duy nhất mà anh/cô ta biết :) )

And then, chẳng hiểu sao trên THANH NIÊN, đã có một sự xuyên tạc ngu si và hào hùng như sau:

http://www.thanhnien.com.vn/Pages/20110416/Quoc-ca-Viet-Nam-hao-hung-nhat-the-gioi.aspx

=))

Bài viết này trên Thanh Niên phù hợp với niềm tin đến mức nó ngay lập tức được đăng lại trên gần 1.000.000 nguồn khác (theo thống kê của @Tạ Hương, google).

Tôi chỉ còn biết cười rụng đầu.

Và không khỏi thương bác Văn Cao bị trưng ảnh ra ở đó.

Nhân tiện, crack.com là 1 website hài hước của Mỹ, chứ không phải “chuyên đăng tải những thống kê thú vị” như Thanh Niên nói =))Thanh Niên cơ đấy! , lạy Chúa, hay bất cứ ai cũng được, một trong số ít các báo mà tôi còn tin là NGHIÊM TÚC =))

Anw, tôi cũng rất vui vì xét cho cùng luôn có những chuyện buồn cười ngoài sức tưởng tượng của tôi =)). Dù sao thì tôi cũng mê quốc ca của tôi.

Ai nói người Việt không có khiếu hài hước?

[ I am just thinking about going to crack.com's facebook account to comment below that article: hey guys, here comes the ultimate humor: most of the most serious newspaper in my beloved country, Vietnam I mean, actually recited your arcticle, and now we 80 million people seriously believe that we have the most heroic anthemn in the world.] =))

I love holidays

Tôi thích tất cả các ngày nghỉ lễ. Sao người ta lại có thể thấy buồn chán vì phải ở nhà nhỉ?

Tôi không phiền khi ở nhà ^o^

Tôi thích nhà tôi ^o^

Giường tôi. Máy tính tôi. Sách tôi.

Tôi chưa bao giờ thấy chán chúng.

Tôi cũng chưa bao giờ thấy chán hoạt động nằm dài lim dim cả ngày nhìn nắng. Hoặc mưa. Hoặc sao cũng được. Thấy thời gian là của mình và muốn làm gì thì làm [dù tôi chẳng làm gì, nhưng cảm giác sở hữu thì không vì thế mà thay đổi sức hấp dẫn, haha]. Ít ra thì tôi cũng vẫn còn được ở cái giai đoạn đó. Nghỉ tức là nghỉ. Hi hi

Bạn bè tôi thường thích đi du lịch nhân ngày nghỉ. Nhất là một kỳ nghỉ dài. Nhưng tôi luôn cảm thấy được mỗi mấy ngày nghỉ mà còn phải *tranh thủ* đi chơi thì quả là quá sức :) ) Tôi  hoàn toàn hiểu Michael của Hôn nhân A ma tơ [sách sắp xuất bản, quảng cáo tí, ai mà thích đọc sách có giải thưởng - i.e. cao cấp - mà vẫn đại chúng thì Anne Tyler đúng là lựa chọn hạng A] khi anh này mệt phát điên lên với các buổi giao tế mà vợ anh ta thích thú phát điên.

Tuy nhiên tôi vẫn có thể tham gia các hoạt động du lịch trong đó tôi chỉ cần vác xác tới lên xe và đi cùng toàn những người tôi thích.^_^

Ví dụ như ngày mai ^o^

 

 

 

Damn Happy

Hôm nay thứ 6, và trời đẹp. Thật là hiếm hoi. Làm sao tôi có thể tin là sắp tận thế (2012 hả?) trong một ngày như hôm nay? Hí hí hí. Nhất định phải ghi lại để nhớ là hôm nay ngày 8 tháng 4 năm 2010 và trời đẹp phát điên. Đặc biệt phát điên khi trước nó là 1 tuần mưa dầm dề lê thê xám xịt.

Đọc Vòng tay Samurai và thích mê. Đầu cuốn sách tôi có ghi là sẽ đọc xong vào tháng 7/2010. Tôi commit đến vậy [có vô số sách tôi đọc dở] là vì một mối đồng cảm nhí nhố với cái kiểu viết văn đó. Sau này cũng có người [Chị Thái Thanh! One of the women I fancy!] bảo tôi nên đọc, vì cái cô nhân vật đó cực kỳ giống tôi.

Tất nhiên tôi coi đó là một lời khen quá có cánh nên bay bổng với nó một chút trước khi sáng suốt nhìn nhận rằng cái tinh thần của cô ấy mới giống tôi, còn lại thì rất rất khác [Nhân vật là 1 cô gái ngươi Bỉ tới Nhật chơi, tác giả hình như cũng danh giá, con gái thủ tướng nước nào đó ở châu Âu, hay là Đại sứ? - lười Google quá? Hay ít nhất thì nếu tôi có gây chú ý với gia đình bạn trai thì cũng vì tôi NÂU hơn hầu hết mọi người thuộc chủng tộc của tôi chứ không phải TRẮNG xa xỉ như cái cô trong truyện!] Hôm nay sau khi ăn giỗ rửa bát xong tôi chui lên phòng. Anh dùng máy tính còn tôi nằm ườn đọc truyện. Tiếp tục Vòng Tay Samurai. Thỉnh thoảng cười khùng khục [ôi cuốn này buồn cười lắm] và đọc ầm ầm lên cho anh nghe. Anh bảo đứa nào viết đấy, em hả =))

He recognized what is like me! Which made me damn happy ^.^

He recognized the way I talk and act and all! Which made me damn happy ^.^

He recognized me! ^.^

PS: I love my samurai. I don’t like koi. I must use ai.

nghĩ

Khi tôi ngừng “cảm nhận” và chuyển sang chế độ “suy nghĩ”…

Nghĩ đến chuyện Du Thản Chi mê say A Tử, tôi tuy có nhăn mặt một tí nhưng vẫn âm thầm ngưỡng mộ. Một mối tình tuyệt vọng không thay đổi bất chấp sự đối xử của người yêu. Cho đến hôm nay thôi. Hôm nay tôi chợt nghĩ ra rằng Du Thản Chi lại yêu A Tử đến vậy hẳn là vì Du Thản Chi thích khổ dâm (thích bị hành hạ) còn A Tử là ác dâm (thích hành hạ người khác). Đúng là 1 cặp BDSM hoàn hảo. Nếu không sực nhớ tới thứ ánh sáng Tây phương này thì hẳn tôi vẫn lờ mờ nghĩ rằng Du Thản Chi cũng có điểm vĩ đại.

Cảm giác này y như cái hồi báo chí đưa tin ầm lên về chuyện người đàn ông ôm xác vợ ngủ 7 năm. Ý nghĩ đầu tiên của tôi về việc này là tình yêu vĩ đại, bất diệt, vân vân. Chỉ một lát sau tôi mới nghĩ đến từ Ái tử thi (tiếng Tây là Necrophilia, đọc đã thấy rùng cả mình) một dạng lệch lạc tình dục khác. Và nghĩ tiếp tới câu chuyện về bác sĩ Carl Tanzler. ~~>gai ốc nổi đầy người.

Càng lúc càng quý cái bình thường, hic hic… Những thứ khác thường có vẻ như đều mang mầm mống bệnh tật và diệt hủy. Vấn đề là quá khó để xác nhận cái gì là bình thường. Ví dụ như đồng tính luyến ái từng có thời được xếp vào một loại bệnh tâm lý, rồi một triệu chứng lệch lạc mục tiêu trong tình dục, nhưng giờ đây thì nó đã được coi là bình thường. [Thậm chí người ta còn đang xem xét cho phép người đồng tính NHẬP NGŨ!] Hy vọng điều đó không xảy ra với các kiểu còn lại. Cứ nghĩ đến các nghĩa trang bị quật lên tơi bời (tôi chợt nghĩ ra thôi), các phòng ngủ đầy còng tay roi da (như phòng ngủ của Bree trong Desparate Housewives – nhớ là thế) là tôi lại rợn hết tóc gáy.

Nên là hãy nghi ngờ ngay nếu có ai đó cứ lẵng nhẵng bám theo bạn bất chấp bạn xua đuổi đến mức nào. Đừng nghĩ đó là biểu hiện của tình yêu chân thành. Khả năng cao là họ chỉ thích khổ dâm thôi. Và nếu bạn không phải ác dâm thì tốt nhất là đừng dây, trước khi quá muộn! Nghi ngờ luôn nếu ai đó nói là sẽ yêu bạn ngay cả khi bạn đã CHẾT (Necrophilia!), yêu từng ngón chân bạn (Foot fetish!), yêu chó mèo nhà bạn (Zoophilia!)… Còn ai đó cứ giữ mãi mấy kỷ vật của người yêu thì có khi không phải là biểu hiện của ái tình sâu sắc mà chỉ là một dạng ảo dâm hoặc bái vật giáo gì đó…

Amen!

Đúng là cái kiểu đầu óc như tôi thì không nên suy nghĩ. Tôi hoạt động ở chế độ “cảm nhận” có vẻ tốt hơn nhiều.

 

 

 

Chồng, người tình và nam nhân tri kỷ

Hôm trước đọc được một bài về Vợ, người tình và hồng nhan tri kỷ, tôi thực sự thấy… phẫn nộ! [Google mà xem, bài viết này quả thực khá nổi tiếng!] Quả là loser và nhảm nhí, thế nào mà đã có vợ rồi mà còn muốn người tình VÀ hồng nhan TRI KỶ? :-w  Tôi rất hay bị khích động vì những chuyện không đâu và việc đầu tiên nghĩ tới là viết 1 cái, đại loại là chồng, người tình và nam nhân tri kỷ cho bõ ghét, đại loại “chồng là người kiếm tiền chăm sóc gia đình bạn, người tình là người bạn lén lút hẹn hò và cho bạn hưởng mùi vị của ái tình nữ giới, nam nhân tri kỷ là người có thể chia sẻ mọi tâm tư… Lấy chồng là vì sợ người khác nói ra nói vào, tìm một người tình là vì muốn thêm chút gia vị vào để điều chỉnh cái cuộc sống tẻ nhạt, muốn có nam nhân tri kỷ vì muốn tưới cho tâm hồn trống rỗng của họ một chút canh. Đàn bà cả đời đi tìm không phải là chồng, cũng không phải là người tình mà là đẹp trai tri kỷ.” Blah blah. Nghe nói thế có được không???? Làm sao mà sự phản bội ăn ở 2 3 4 5 6 7 8 9 lòng, một sự tham lam trắng trợn lại có thể núp bóng một sự ngụy biện nghe qua HOÀN TOÀN HỢP LÝ và CÓ THỂ THÔNG CẢM như thế?? [Trong khi nó thực sự VÔ LÝ và KHÔNG THỂ THÔNG CẢM!]

Nhưng chiều nay tôi đã hạ hỏa vì có người đã bảo là ừ thì sẽ yêu nữ nhân tri kỷ, làm người tình của nàng rồi lấy nàng làm vợ, để nàng ràng buộc và ràng buộc nàng. Có gì mâu thuẫn đâu : ))

Tôi nhất định sẽ yêu và lấy tri kỷ làm chồng, để tránh bi kịch phải phục vụ cả BA anh.

 

 

When March ends

Ối, cái entry gần đây nhất tôi viết là từ đầu tháng 3 cơ à. Hôm nay đã là đầu tháng 4 rồi, thế mà tôi hoàn toàn không nhớ lắm những chuyện gì đã xảy ra trong tháng 3, hị hị. 8 tháng 3, giờ trái đất, chắc vậy. À, chia tay 1 bạn Nam tiến, và đến cuối tháng 3 thì biết tin 1 bạn bất ngờ lấy chồng. Tôi đang ở vào cái giai đoạn nghĩ rằng đời người nên được chia thành 2 giai đoạn, trước và sau khi kết hôn. Khi người ta kết hôn, mọi sự kiện xảy ra trước đó nên được coi là 1 thuộc  về 1 thế giới khác, và do đó mọi ân oán nên được xóa bỏ ;) ).

Ôi cái từ ân oán nghe có vẻ rất kinh, thực ra chỉ là vì tôi đang rất chăm chỉ xem lại phim chưởng. Hiện tại tôi đang xem lại Thiên Long Bát Bộ, và hôm nay suýt thì khóc phọt cả cơm khi xem cảnh bạn Tiêu Phong tung một chưởng giết chết bạn A Chu (dịch ra tiếng Anh có lẽ là Scarlette?). Quả thật tôi chưa từng thấy anh hùng nào gặp nhiều chuyện xui xẻo như Tiêu Phong. Sinh ra là người thiểu số bị kỳ thị, cha mẹ bị chết thảm, sau này có làm bang chủ cũng chỉ làm bang chủ Cái Bang [cả đời rách rưới!!! – sao không phải bang chủ của bang gì đấy nghe tên hoành tráng 1 tí, nếu không phải danh môn chính phái oai vệ lắm thì cũng như kiểu Thiên Nhẫn chẳng hạn…] Hết gánh nỗi khổ dị chủng lại gánh nỗi khổ hem biết theo phe nào. Lại còn bị một thằng điên cứ đi làm điều ác rồi đổ tiếng xấu cho. Chưa kể tên tuổi cứ bị sánh với 1 thằng quân tử nửa mùa là Cô Tô Mộ Dung [ghét nhất thằng này, ghét ngang với Nhạc Bất Quần!]. Không ra làm sao cả! Về đường tình ái cũng hiếm ai cạnh tranh được với Tiêu Phong về độ xui xẻo: mãi mới yêu được một cô thì lại tự tay giết chết cô ấy chỉ vì một hiểu lầm vớ vẩn. Ngoài ra chỉ toàn bị bọn đàn bà điên theo đuổi, như con mẹ Mã phu nhân và con điên A Tử… Nói chung cảm thấy trong số các bi kịch của đàn ông thì anh này đã lãnh đủ cả. Chắc hẳn ảnh đã sinh ra dưới một vì sao cực kỳ xấu. Mức độ xui xẻo càng tăng thêm khi đem so với các nhân vật nam chính khác của Kim Dung. Không kể đến Vi Tiểu Bảo đặc biệt may mắn thì cũng có Trương Vô Kỵ cứ rơi xuống đâu là nhặt được bí kíp võ học ở đấy, 4 gái đẹp vây quanh mà không gái nào làm hại, vớ va vớ vẩn thế nào mà làm cả giáo chủ Minh giáo, Quách Tĩnh thì lù đù mà vớ ngay được Hoàng Dung, làm nên sự nghiệp oanh liệt, ngay như cái bạn Dương Quá tưởng là xui xẻo bất hạnh nhưng thực ra còn may chán, tự dưng lại học được Cửu âm chân kinh mà còn cưa được cả Tiểu Long Nữ, bất chấp sóng gió ra sao thì theo nghĩa nào đó cũng happy ending… Tóm lại, Tiêu Phong là người duy nhất tôi không thấy 1 sự kiện may mắn nào xảy ra trong đời. Không ngạc nhiên gì khi anh ta tự tử một cách dữ dội. Quả là một kiếp xui xẻo hiếm có.

Tôi vừa gọi A Tử là con điên à? Nghe có vẻ ghét, nhưng mà thực ra tôi không ghét đến thế : )) Đúng là tôi ghét cái kiểu lấc cấc xì tin thực dụng của cô ấy, nhưng có một chi tiết về cô ấy mà tôi rất thích, rất rất thích và không thể ngừng thích: đấy là khi A Tử đã móc mắt vứt trả lại cho Du Thản Chi [note cho những ai không để ý tới câu chuyện này: http://dauthoigian.com/?p=457]. Không yêu là không yêu, ko cần là không cần. Và dĩ nhiên yêu thì là yêu. A Tử yêu Tiêu Phong theo một kiểu dị hợm và dù dĩ nhiên là ko đời nào cô ta lại xứng với Tiêu Phong của tôi, nhưng đó cũng là 1 kiểu tình yêu không thay đổi và do đó gây xúc động sâu sắc (cho tôi – chứ không phải cho đệ nhất xui xẻo man Tiêu Phong).

Những câu chuyện về thế giới nơi các tượng thần thi nhau bị kéo đổ và các quy tắc thi nhau bị chất vấn, chà đạp hoặc ngụy trang có thể cho tôi chút đồng cảm, nhưng chắc chắn không phải là thứ tôi muốn. Tôi muốn những câu chuyện khác thường, trên mức bình thường, nơi người ta yêu ghét đều dữ dội, nơi lòng tin nào cũng sâu sắc, nơi chính tà tách bạch, nơi người ta sẽ hoàn thành sứ mệnh của mình mà không một lần chất vấn xem điều đó có lý đến đâu. [Ví dụ như ai đó giết cha mình thì mình phải báo thù, không cần biết là họ giết cha mình vì cha mình đã giết cha họ, đại loại vậy] Èo, tôi định viết cái gì đó về tháng Ba của tôi cơ mà, sao cuối cùng lại thành lan man chuyện dở hơi thế này nhỉ. Thôi được rồi, để kết thúc những gì đã viết, tôi sẽ viết thêm một chút về tháng 3: Đó là tháng 3 dương lịch lạnh nhất mà tôi từng biết. Vào tháng 3 này, tôi biết rất nhiều thứ đã ra đi : ))

Hiện giờ đang là tháng 4. Tôi dự định sẽ chụp ảnh đính hôn vào tháng 5. Tôi sẽ viết về nhân vật có ảnh hưởng lớn nhất tới tôi này một cách nghiêm túc vào một ngày nào đó, bất chấp sự đồng ý :D